Trang chủBKTT Thiếu nhiBKTT Phổ thôngBKTT Nâng caoBKTT Tổng hợpVăn minh thế giớiKhám phá & Phát minhCác nướcĐại từ điểnMultimediaHướng dẫn  
 
 
Tiêu điểm
Lỗ đen - một vực thẳm không đáy
Thiên văn vô tuyến và những...
Sinh học và nguồn gốc của sinh...
Những giây phút đầu tiên
Kỹ thuật vô tuyến phục vụ...
Nguồn gốc loài người
Sự hình thành các thiên hà và...
Nguyên tố trong vũ trụ - hóa...
Ứng dụng của laser - một thành...
Các giải nobel về sinh lý học...
Thư viện ảnh
Rất hấp dẫn & phong phú
Hấp dẫn
Bình thường
Ít thông tin, kém hấp dẫn
 
  
Bạn chưa đăng nhập!
 Danh nhân Thế giới   Văn hóa nghệ thuật


VAN GOGH

Van Gogh (1853 - 1890)

Cuộc đời ngắn ngủi của Van Gogh có chứa nhiều bi kịch. Ông sống trong cảnh nghèo hèn suốt cả cuộc đời, thường xuyên bị xa lánh, không có bạn bè để  sẻ chia. Tâm thần dễ bị kích động. Thế nhưng chỉ có hơn mười năm lao động  nghệ thuật bằng những nỗ lực như hóa điên, ông đã cống hiến cho nền hội hoạ thế giới những tuyệt phẩm mang phong cách riêng của mình, không giống bất cứ  ai, những bức tranh mô tả cuộc sống trong gam màu vàng đặc trưng, rực rỡ,  đường nét run rẩy nhạt nhoà, tiết tấu nhảy nhót... không ai là không nhận ra  người hoạ sĩ đã vẽ những bức tranh đó. Người hoạ sĩ bằng linh cảm, bằng trái  tim, trút cả hồn mình vào tranh để tạo nên sự thăng hoa của cảm xúc!

Ngày 30.3. 1853, Vincent Van Gogh chào đời trong một gia đình mục sư tại làng Zundert thuộc vùng Brabant phía nam Hà Lan. Trong gia đình, ông nội  và cha Van Gogh đều là mục sư của Đạo Tin lành. Các chú của Van Gogh đều làm nghề mua bán tranh có tiếng thời bấy giờ nên ngay từ nhỏ, Van Gogh đã được tiếp xúc với hội hoạ. Ông cũng yêu thích văn chương và đặc biệt là phong  cảnh làng Zundert. Mang theo tình yêu đối với quê hương và sự quyến luyến đối với cuộc sống thôn dã, khi 16 tuổi Van Gogh đã phải xa nhà để mưu sinh.

Cuộc sống tự lập khi còn 1à một cậu bé thực sự rất khó khăn đối với Van Gogh. Ông làm công việc bán tranh cho chi nhánh một công ty nghệ thuật mà người chú của ông có cổ phần suốt tám năm từ 1869 đến 1877. Vì nghề có liên quan đến nghệ thuật nên ông đã được đi nhiều nơi và gặp gỡ một số hoạ sĩ nổi  tiếng thời đó như Rembrant, Millet, Turner... và ông cũng thử vẽ một số phác thảo và ký hoạ để giải trí. Nhưng càng ngày ông càng tỏ ra cô độc, ông ăn mặc lôi thôi, cổ quái như một anh chàng nhà quê cục mịch. Các mối quan hệ cũng  thưa dần và hầu như ông không có bạn, chỉ có người em ruột Theo của ông là người gần ông nhất.

Thế nhưng, Van Gogh lại bắt đầu yêu. Ông yêu người con của bà chủ nhà trọ nhưng không được cô gái đó đáp lại. Vì đó là mối tình đầu mang bao dự định tươi đẹp nên nó đã làm cho Van Gogh suy sụp tinh thần đến nỗi không thể tiếp tục công việc. Sau khi rời khỏi công ty, Van Gogh lần lượt làm nhiều nghề khác  nhau như dạy Pháp văn ở trường nội trú, trợ thủ cho mục sư, nhân viên đứng bán sách... ngoài lí do mưu sinh còn là nơi giúp ông nguôi ngoai nỗi thất vọng tinh  thần. Được một thời gian, ông lại nảy sinh nguyện vọng làm giáo sĩ truyền giáo, trong thế giới không tưởng của Van Gogh, ông mang ảo tưởng mình là Jesus Christ, chịu trách nhiệm rao giảng những điều răn dạy của Thượng Đế đến  những người chịu khổ nạn.

Và đến năm 1878, Van Gogh một mình đến Borinage, khu mỏ than ở Bỉ để làm nhà truyền giáo không chính thức. Nhưng khi chứng kiến những người thợ mỏ đang cần một miếng bành mì đen, bộ quần áo chống rét thay cho những lời an ủi về tinh thần thì ông đã đem toàn bộ quần áo và tiền bạc của mình giúp họ. Nỗ lực và lòng trắc ẩn của ông đã không mang lại điều gì, những người thợ mỏ lạnh nhạt với ông, người thân không thể hiểu được ông...điều đó đã làm cho tâm hồn vốn quá mức nhạy cảm của ông một lần nữa bị tổn thương nặng nề.  Trong hoàn cảnh không ai có thể sẻ chia những buồn khổ, tuyệt vọng đó, Van Gogh co mình vào khung cảnh thiên nhiên, sự vật vĩnh hằng và tươi đẹp. Ông đi  bộ cả ngày dưới ánh sáng của bình minh và bóng chiều tà, tự lưu đày mình vào cảnh đồng ruộng, rừng rậm. Sự cô đơn thúc giục ông sáng tạo nghệ thuật, khi đó ông đã 28 tuổi. Người em của ông đã trở thành một nhân viên tài năng trong công ty nghệ thuật Goupil, hằng tháng vẫn gửi tiền giúp đỡ Van Gogh.

Khi Van Gogh quyết định vẽ tranh vào năm 1880, ở Paris, trường phái ấn tượng đã có cuộc triển lãm lần thứ năm. Những hoạ sĩ tham gia triển lãm đều dựng giá trước cảnh thiên nhiên, sáng tác những bức tranh ở ngoài trời. Nhưng nghệ thuật của họ còn khá mới mẻ nên họ không nhận được sự tán đồng của số đông công chúng. Đối với Van Gogh, ông cũng chủ trương phá vỡ những quy định chặt chẽ của hội hoạ cổ điển, giống như những nhà hội hoạ ấn tượng nhưng ông phải bắt đầu con đường hội họa bằng những kiến thức căn bản. Ông đến  Brussels để học giải phẫu, nhưng trong khi học hành còn dở dang chưa nắm vững kết cấu và những phương pháp chủ đạo, ông vẫn dùng đủ loại bút để vẽ những người nông dân và cảnh sống nông thôn.

Tháng 12.1881, Van Gogh đến sống ở trung tâm nghệ thuật của Hà Lan, thời bấy giờ là Hague để học vẽ. Tại đó ông có một số người quen hy vọng có thể giúp đỡ ông, lý do khác là Van Gogh lại thất tình, đối tượng lần này là Katherine, người chị họ ngoại vừa goá chồng. Tại Hague, Van Gogh quen biết với một nhóm những nhà hội hoạ, họ đều là những người yêu thích tác phẩm của tiểu thuyết gia Zola và Goncourt, lấy đề tài và nguồn cảm hứng từ tác phẩm của hai nhà tiểu thuyết này. Ông đã học vẽ ký hoạ, nghiên cứu màu sắc, thu thập kinh nghiệm của những hoạ sĩ khác... Vừa học vừa kiếm sống nên đời sống của ông rất cơ cực. Hơn nữa ông luôn bị tình cảm dằn vặt, bị tình yêu chối bỏ. Cảnh sống cô độc đã thúc đẩy ông chấp nhận cùng chung sống với một cô gái điếm có thai. Hành động đó bị mọi người xung quanh chê cười và họ càng xa lánh ông hơn. Riêng cô gái điếm do cũng không chịu đựng nổi cảnh khốn cùng của Van Gogh, nên cuối cùng cũng xa rời ông. Van Gogh lại cô độc.

Thời gian ở Hague sống với cô gái điếm, Van Gogh đã dùng cô gái này làm người mẫu, vẽ bức tranh ''Pieta''. Tác phẩm mô tả một người đàn bà mang thai ngồi cạnh bụi cây gai ven đường, cánh tay gầy gò gác lên đầu gối, khuôn mặt úp xuống khuỷu tay, vớ tóc thưa rối bời, vú thòng xuống cái đùi không có thịt. Một người bị vắt kiệt sự sống, hoàn toàn cô độc và tuyệt vọng. Nhưng thân thể đó vẫn đang ấp ủ một sinh mệnh. Bức tranh tràn ngập cảm xúc bi ai, bày tỏ sự khoan dung và buồn đau đối với sinh mệnh con người của Van Gogh. Hơn  nữa, nó còn là sự thể hiện kín đáo tâm trạng rối bời, hỗn loạn và tuyệt vọng của chính tác giả.

Trong vòng ba năm, kể từ ngày bắt đầu học vẽ, Van Gogh tự mình mày mò học hỏi là chính nên không chịu ảnh hưởng của bất kỳ mô thức sáng tác nào. Nhưng thiên hướng sáng tác của ông nghiêng về chủ nghĩa tả thực, giống như  những gì tái hiện trong tranh phong cảnh truyền thống, tranh chân dung, tranh phong tục của Hà Lan. Những gì lôi cuốn ông là phong cảnh làng quê, cuộc sống thôn dã chứ không phải là không khí phố phường sinh động. Ông về  Nuenen, một vùng quê nơi cha mẹ của ông đang cư trú và lệ thường lại thăm thú làng mạc một cách say mê. Năm 1885, ông vẽ Người ăn khoai tây tái hiện bữa  ăn tối tại gia đình nông dân ở Nuenen dưới ánh sáng của một ngọn đèn mờ. Loại  chủ đề này khiến người ta liên tưởng đến những bức tranh tôn giáo truyền thống nhưng nhân vật trong tranh của Van Gogh không phải là thần thánh mà là những  người nông dân chân chân chính. Hình dáng của họ thô kệch, sóng mũi cong và hai lỗ mũi phình to, đôi môi dày, đôi mắt to nhưng thiếu tinh thần. Làn da của họ có màu sắc của vỏ khoai tây. Tất cả dấu vết của lao động cực nhọc đã hằn in  trên khuôn mặt của họ.

Van Gogh không bao giờ có đủ điều kiện để vẽ tranh sơn dầu với những  hộp màu đắt tiền. Nhưng nhận được sự hỗ trợ của Theo, từ khi làm quen với  tranh sơn dầu, ngay lập tức ông nhận thấy đây là một chất liệu đầy nguồn cảm hứng mới mẻ. Ông phát hiện trong tranh phong cảnh truyền thống của Hà Lan,  rất ít khi thấy thể hiện hiệu quả màu sắc dưới ánh nắng mùa thu. Mặt đất được  ánh nắng chiều thu soi rọi trở thành một tấm thảm có màu nâu đỏ, bóng cây làm  cho ánh nắng dịu dàng. Đám cây với những nẻo khuất của ánh sáng có màu đậm  nhạt khác nhau, mảng trời lúc màu lam êm dịu, lúc màu đỏ ối...Những cảnh sắc  đó trong mùa thu hoạch ở Nuenen càng cuốn hút Van Gogh. Trong bức thư gửi  cho Theo, Van Gogh say sưa miêu tả lại những thể nghiệm sắc màu của mình, trong đó đặc biệt nhấn mạnh đến việc sử dụng màu cam, màu vàng hay tông---- màu tươi sáng để tái hiện khung cảnh thiên nhiên. Theo đang làm việc tại Paris,  nên có điều kiện cung cấp cho Van Gogh nhiều tin tức thiết thực về xu hướng  hội hoạ đương thời. Van Gogh không thể ngồi yên ở làng quê được nữa, ít lâu  sau ông đến Paris.

Được sự giới thiệu của Theo nên Van Gogh nhanh chóng làm quen với một số nhà hội hoạ ấn tượng, trong đó có Paul Gauguin. Và hai người đã trở thành bạn. Lần đầu tiên ông nhận thấy mình cũng là một nghệ sĩ, với nguồn cảm hứng sôi nổi, ông học theo lối vẽ của người khác. Nhưng thất bại đã làm cho Van Gogh nhận thấy, kinh thành Paris không phải là nơi dành cho ông, thế giới  của ông phải là thế giới của ánh sáng, mặt trời, của đồng ruộng, của những cảnh sống chật hẹp, vất vả của người nông dân... Biết được nguyện vọng của Van  Gogh, một hoạ sĩ thuộc trường phái ấn tượng đã giới thiệu ông đến Arles ở phía nam nước Pháp để sáng tác.

Arles nằm gần Địa Trung Hải, nơi mặt trời làm hiện ra dưới nó tất cả thực thể ở trạng thái nguyên thuỷ của màu sắc. Cũng là nơi Van Gogh gần như phát điên khi nguồn cảm hứng sáng tạo bùng lên mạnh mẽ. Cứ mặt trời mọc là Van Gogh vác giá vẽ trên lưng, rời khỏi thị trấn lang thang khắp chốn vẽ những bức tranh ngoài trời. Ông đã biến mình thành cái máy vẽ, ngồi dưới ánh nắng vẽ hết bức này đến bức khác, mãi đến khi thân thể như bị nướng chín, hai mắt toé lửa. Tranh của ông sử dụng phần lớn là màu vàng nặn từ ống màu sơn dầu ra, chẳng  những trong tác phẩm ngoài trời mà trong tác phẩm trong nhà dường như cũng bị ánh mặt trời ngấm vào. Ngay cả những vật dụng trong đời sống cũng tràn ngập màu sắc, từ ngôi nhà “nhà màu vàng'', đến nền nhà lát màu nung đỏ, đồ gỗ sơn màu vàng, cửa sổ màu lục, bàn màu cam, cửa phòng màu tím nhạt ... Van Gogh mang tất cả sắc màu vào tranh, không có đường nét, không có cấu tứ rõ ràng.

Suốt cả mùa hè, Van Gogh đi ra khỏi thành phố với lộ trình bốn tiếng đồng hồ tới một vùng đồng hoang để nhảy múa dưới ánh sáng mặt trời. Việc đó làm đầu óc ông choáng váng, gần như ông còn thời gian để suy tư. Ông cũng hay lang thang ban đêm để vẽ, nhờ vậy bức Quán cà phê đêm (1888) ra đời.  Trong tranh ông dùng hai màu sắc bắt mắt nhất, màu đỏ và lục. Giữa bức tranh là một bàn bi a trông như một cỗ quan tài, xung quanh có bốn chiếc đèn màu vàng chanh toả một thứ ánh sáng màu lục, màu cam lấp lánh. Toàn cảnh là một bầu không khí tối om, buồn chán, lưa thưa một vài người. Sự đau khổ tận đáy lòng đã được phản ánh một cách mạnh mẽ.

Van Gogh vẽ tranh gần như điên, ở Arles ông không có bạn bè, suốt ngày chỉ nói chuyện với những người làm mẫu. Ngoài việc viết thư cho Theo, ông luôn quan tâm đến Paul Gauguin. Sau khi được tin Gauguin đang gặp khó khăn kinh tế tại Paris, ông mời Gauguin về Arles, chia đôi căn nhà của mình cho bạn. Nhưng khi Gauguin đến, hai nhà hội hoạ có tính sáng tạo nhất vào cuối thế kỷ 19 luôn xảy ra tranh luận. Tình trạng của họ là không ai nhường ai, huống hồ chỉ  với một con người có cá tính cố chấp như Van Gogh, trong khi Gauguin thì cũng  chẳng kém. Mỗi ngày họ đều xung đột về một vấn đề hội hoạ nào đó, tranh cãi đến mệt mỏi rồi mạnh ai nấy đi vẽ tranh. Khi họ trở về thì lại có nhiều vấn đề khác nảy sinh, và cuộc tranh cãi lại bắt đầu.

Van Gogh sống tại Arles suốt mười tháng. Ngày nào cũng dãi nắng. Ánh nắng rất độc ở vùng này, cùng với những cơn gió lạnh lẽo chẳng khác nào một thứ độc dược hành hạ cơ thể ông. Thêm vào nữa, ông lại thường chịu đói rét nên sức khoẻ đã kém của ông càng ngày càng suy sụp. Những lời nói công kích của Gauguin, cùng những ly rượu mạnh càng ngày càng nhiều đã rút kiệt sức khoẻ, hấp thụ hết sức đề kháng trong cơ thể của Van Gogh. Thần kinh của ông lại nhạy cảm quá mức nên khi bị kích thích bằng nhiều nguyên nhân như trên, ông  đã không tự kiềm chế được. Tháng 12. 1888, ông phát điên, cắt đứt một bên tai  gửi cho cô gái điếm ngày xưa ông đã từng sống chung. Gauguin buộc phải rời  khỏi Arles.

Sau khi được điều trị, bệnh tình của Van Gogh đã có chuyển biến tốt. Rời  khỏi bệnh viện, do khát vọng về hội hoạ ông lại vác giá vẽ đi ra ngoài sáng tác. Có thể nói, thời gian đó Van Gogh là một người điên. Nhưng những tác phẩm của ông trong trạng thái thần kinh không bình thường lại không hề tỏ ra bấn loạn, ngược lại đó là sự vận động của những chấm màu nhảy nhót, đường nét lập loè chuyển động như ngọn lửa, những dòng màu tạo thành vòng xoáy tròn trên  mặt tranh. Tác phẩm Đêm sao (1889) là điển hình của cách vẽ này.

Qua lời khuyên của thầy thuốc, Van Gogh vào nằm dưỡng tại bệnh viện tâm thần Saint Remy. Cánh cổng bệnh viện không khoá được với Van Gogh, chỉ cần lúc nào không phát bệnh là ông lại trốn ra ngoài, tiếp tục vẽ tranh. Không thể ra đồng nội, ông vẽ hành lang, hoa viên của bệnh viện, vẽ bệnh nhân và thầy thuốc. Tháng 3.1890, ông trở về Paris sống chung với Theo nhưng Theo cũng đang gặp nhiều khó khăn, đứng trước nguy cơ thất nghiệp. Van Gogh đành đến sống chung với bác sĩ Gachet, đây là người bạn sau cùng của Van Gogh. Van Gogh đã vẽ một bức chân dung để kỷ niệm vị bác sĩ này.

Van Gogh đã sống những ngày cuối cùng của mình trong trạng thái thần kinh lúc tỉnh lúc điên. Nhưng lúc nào ông cũng muốn vẽ, những bức tranh đối với ông dường như là một động lực sống duy nhất. Ngày 27.7. 1890, giữa một cánh đồng lúa mạch rực rỡ ánh mặt trời, bàn tay cầm cọ của Van Gogh nay cầm một khẩu rulô nhằm thẳng vào chính mình, rồi nổ súng trong trạng thái bình tĩnh.

Xem thông tin tác giả tại đây    Phản hồi

 Danh nhân Thế giới   Văn hóa nghệ thuật
Mark Twain (1835 – 1910)
Tchaikovsky (1840 - 1893)
Van Gogh (1853 - 1890)
Tagore (1861 – 1941)
Duyệt theo chủ đề
BKTT Thiếu nhi
BKTT Phổ thông
BKTT Nâng cao
BKTT Tổng hợp
BKTT Phụ nữ
Văn minh thế giới
Khám phá & Phát minh
Từ điển
Các nước
Đất nước Việt Nam
Lịch sử & Văn hoá Thế giới
Hiện tượng bí ẩn & kỳ lạ
Tử vi và Phong thuỷ
Danh nhân Thế giới
Danh ngôn nổi tiếng
Trí tuệ Nhân loại
Thơ ca & Truyện ngắn
Ca dao Tục ngữ
Truyện cổ & Thần thoại
Truyện ngụ ngôn & Hài hước
Học tập & Hướng nghiệp
Giải trí - Game IQ - Ảo thuật
Câu đố & Trí thông minh
Cuộc sống & Gia đình
Hoạt động Thanh thiếu niên
Trang chủ  |  Danh ngôn nổi tiếng  |  Danh nhân Thế giới  |  Từ điển  |  Câu hỏi - ý kiến
© 2007-2012 www.bachkhoatrithuc.vn. All rights reserved.
Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử tổng hợp trên Internet số 1301/GP-TTĐT, cấp ngày 30/11/2011.
Công ty TNHH Dịch Vụ Trực Tuyến Polynet Toàn Cầu Làm web seo top google